Sáng ngày 25/5/2026, trong không gian đầy cảm xúc của sân trường THCS Đồng Khởi, Lễ Tri ân và Trưởng thành dành cho học sinh khối 9 với chủ đề “Khi tôi 15” đã được diễn ra trang trọng và ấm áp.
Dưới những tán cây quen thuộc, giữa khoảng sân đã gắn bó suốt bốn năm thanh xuân, các em học sinh khối 9 hôm nay ngồi lại bên thầy cô, cha mẹ và bạn bè để cùng nhìn lại một hành trình tuổi học trò đầy yêu thương và kỷ niệm.
Tuổi 15 – cái tuổi bắt đầu biết xúc động trước những hy sinh thầm lặng của cha mẹ, biết nghẹn ngào khi nghĩ về ngày phải rời xa mái trường thân quen, biết lưu luyến từng hàng cây, góc lớp, từng tiếng trống trường quen thuộc đã đồng hành suốt những năm tháng đẹp nhất tuổi học trò.
Buổi lễ có sự tham dự của Ban Giám hiệu nhà trường, quý thầy cô giáo cùng đông đảo cha mẹ học sinh khối 9.
Mở đầu buổi lễ, cô Hoàng Mỹ Thu Giang – Phó Hiệu trưởng nhà trường đã phổ biến quy chế thi tuyển sinh lớp 10, giúp các em có thêm sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tâm thế tự tin cho chặng đường phía trước.
Đặc biệt, lời dặn dò của quý thầy cô tổ trưởng các bộ môn Toán, Ngữ văn và Tiếng Anh đã khiến nhiều học sinh lặng im xúc động. Đó không chỉ là những lời nhắc nhở cho kỳ thi sắp tới mà còn là tất cả sự tận tâm, yêu thương và kỳ vọng mà thầy cô luôn dành cho học trò của mình.
Trong không khí lắng đọng ấy, cô Hồ Thị Ngọc Sương – Hiệu trưởng nhà trường đã có bài phát biểu đầy xúc động gửi đến các em học sinh, quý phụ huynh và thầy cô giáo. Những lời căn dặn chân thành của cô không chỉ là sự động viên trước kỳ thi tuyển sinh lớp 10 đang đến gần mà còn chứa đựng biết bao tình yêu thương, niềm tin và hy vọng dành cho các em học sinh cuối cấp.
Khoảnh khắc khép lại buổi lễ chính là bài phát biểu tri ân của em Trần Phương Lan – học sinh lớp 9.2, đại diện học sinh khối 9. Bằng tất cả sự chân thành của tuổi 15, em đã thay lời các bạn gửi lời cảm ơn sâu sắc đến cha mẹ và thầy cô – những người luôn âm thầm yêu thương, chở che và đồng hành cùng các em trong suốt hành trình trưởng thành.
Giữa sân trường quen thuộc hôm nay, đã có những ánh mắt đỏ hoe, những cái ôm thật chặt và cả những giọt nước mắt lặng lẽ rơi.